Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Ôi ! Quê tôi !

  Những cái tin gây sốc hằng ngày cứ dồn dập dồn dập ...làm sao mà ai đó giả vờ an ổn mãi cho được chứ !Chẩn đoán sai ,thiếu tinh thần trách nhiệm gây chết người .Chạy xe ẩu ,ngủ gục gây tai nạn chết người .Uống rượu say cải vã,nói giỡn chơi cũng đâm chém chết người .Yêu nhau bị gia đình cản trở cũng có  chết người-.yêu nhau rồi chia tay cũng có chết người ...vv và vv...
   Rồi thì tham nhũng ,hối lộ ...rồi thì  dâm  ô ,hủ hóa ..đảo điên giềng mối -đạo đức suy đồi.Rồi thì nữ sinh đánh nhau ,  có kẻ thản nhiên ghi hình và thản nhiên phát tán trên mạng ...Chưa kịp định thần thì lại thấy hiệu trưởng mua dâm ngay chính nữ hs của trường mình !Thời nay sinh mạng con người ta sao rẻ quá trời .Có khi chỉ vì một lời nói đùa cũng đủ dẫn đến nguy hiểm đến tính mạng .Có khi chỉ vì một món lợi rất nhỏ người ta cũng không thèm biết hậu quả gây ra cho người khác .Thực phẩm ôi thiu ,hư hỏng ...người ta sẵn sàng  sử dụng hóa chất độc hại để "hô biến " thành  " đồ tươi mới "...Ngay cả trẻ con người ta cũng  không  buông tha .Từ  sữa uống ...đến  cả đồ chơi đều có nhiểm chất độc hại !...
   Quay sang tin thời sự thì "TQ cắt cáp tàu khảo sát dầu của VN!",TQ cắt cáp lần hai ..."."Biểu tình chống TQ lần năm " "Lực lượng an ninh bắt giữ người biểu tình "."Siêu xe trên phố (Việt Nam ) dù tỉ lệ lạm phát VN cao nhất thế giới !" "Tù nhân Nguyễn văn Trại (tù nhân chính trị ) vừa qua đời trong tù  ở tuổi 74 mặc dù ông có lời thỉnh cầu được về chết ở nhà "...Nước mắt  tôi chảy ra lúc nào tôi cũng chẳng hay .Không biết cái tin nào đã làm tôi khóc ? Hình như cái tin nào cũng đáng khóc cả phải không ?!(Ôi ! Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu ...!) Ôi !đất nước ơi đất nước năm ngàn năm văn hiến ,đất nước con rồng cháu tiên .đất nước có truyện Kiều của cụ Nguyễn Du nổi danh thế giới ,đất nước có Đức thánh Trần ,có Ngô Quyền ..,có vua Quang Trung ..,có Trần Bình Trọng ...đã từng là niềm kiêu hãnh của con cháu Lạc Việt ; đã từng là nỗi kinh hoàng của bon Tàu bá quyền bành trướng  !
    Thôi ! (" Nước mắt không vơi được nỗi sầu đâu em... !").
 "Đất nước tôi !Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi...Nước ơi ! .."

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

Thời mạt

Con người với con người sao họ có thể nhân danh cái này cái nọ mà chà đạp nhau ,hành hạ tra tấn nhau tàn độc như thế ? Ta thử hình dung một con người bị một CON người nhốt trong một cái lồng  1,2 m2 để hằng ngày tra tấn hành hạ chỉ vì không được phục tùng ,suy tôn .Ta  có thể tưởng tượng nổi không một ông cha đã nhốt một đứa con gái ruột của mình dưới hầm suốt mười mấy năm để  làm chuyện đồi bại .Thì ra có tồn tại một số CON người đã  đối xử man rợ với  đồng loại mình  như thế đó .Có những người đã không nỡ dẫm đạp lên những luống hoa ,đám cỏ thì cũng có những (người  hóa thú) lạnh lùng  tàn khốc hung hăng  hành hạ  chính  con người   !.Người ta nói nhiều về luật nhân quả về số mạng về dịch lý...Ta không biết có thể  tin vào cái gì  để mà chấp nhận được  những  sự việc đó tồn tại .Thời giờ có quá nhiều câu chuyện  thực tế đã chứng minh  hùng hồn về sự chính xác  của một bài vè " Nói ngược "
    Nghe vẻ nghe ve
    nghe vè nói ngược
    ngựa đua dưới nước
    tàu chạy trên bờ ...
  Thì đã có phải ta đã thấy (hôm 11/3 năm trước) ở xứ sở Phù tang đã có hàng ngàn con ngựa (xe hơi )đã đua ở dưới nước ,đã có biết bao con tàu đã chạy tên bờ  (thậm chí chạy cả trên nóc nhà nữa !) . Nhiều người đã phát hoảng mà than :Ôi ! chắc sắp đến tận thế hay sao !Nhưng với con cháu của Thái Dương Thần Nữ thì không  ! .Họ  đã tỏ vẻ bản lĩnh phi thường khi đối mặt với sô phận, với thực tế ,trước cơn thịnh nộ của đất trời .Phải chăng họ  đã mang sẵn trong mình dòng máu THIỀN  muôn thuở :" Thế à." Ta bỗng nghĩ có lẽ ông trời muốn báo  trước cho con người rằng sẽ  có một cuộc sắp xếp mới chăng ?!  Điều nầy đã được áp dụng ở nước  An Nam ta rồi nhỉ ?  Thì có phải chúng ta đã đổi đời hơn ba sáu năm rồi ư ! Chúng ta đã chạy vè nói ngược  hết thảy  mọi thứ rồi còn gì . Nhớ  những lần mẹ ta phê bình ta hoặc những người (sáng tạo )một (chiêu) gì đó  là NGƯỢC ĐỜI mà ta thấy thương thời đó quá  Nghĩa là cứ hể  ai hơi ra khỏi khuôn khổ  một chút là  bị lên án ngay .Mà cũng lạ là thời đó phần đông người ta rất trọng khuôn phép .Chỉ mới  nghe bị chê "coi hổng đặng " thì họ đã hoảng rồi .Bây giờ không hiểu tiến bộ cái giống gì mà thậm chí bị chưởi sa sả là đồ lưu manh , đồ dã thú ,đồ...gì đi nữa họ cũng coi như không .
        Làm sao có thể ngăn được dòng nước lũ khi mà đập đã vỡ đê đã tan .Có thể vì đã thấy sự kinh khủng của thời "văn minh hiện đại " sẽ đưa đến cái hệ quả kinh khiếp, tất yếu  của những tiền đề  "ngược ngạo " mà đã có những loan truyền về sự tận thế chăng ?!

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Phúc nhà

   Khi một người đàn ông sanh bất phùng thời ,công danh sự nghiệp chỉ sau một ngày đã bay theo gió (đang lắt lay ngọn cờ trên nóc  một dinh thự )vội dẫn vợ (mới cưới ) "vượt trăm núi nghìn đèo " về quê ở ẩn !Khi  ba cái bằng cấp sôi kinh nấu sử hết hơi ...trong phút chốc đã trở thành mớ  giấy lộn ...;;đành làm anh nông dân cày chưa sâu đã vội  cuốc bẩm trên một mảnh ruộng vô cùng khiêm tốn ...Khi mấy cái lý lịch bị mấy vị lãnh đạo siêu khủng ở địa phương soi rọi bằng kính hiển vi mà rồi "trông gà hóa cuốc "nên mấy bộ hồ sơ xin đi dạy đều không được nhận do những lời phê quá độc địa  trong mấy tờ lý lịch ...nên đành  ngâm mấy  câu thơ của Vũ Hoàng Chương  "..Đời tàn trong ngõ hẹp ..đời hiu hiu xế tà ..  Ôi! Ai đã làm chi đời ta ...cho đời tàn tạ lòng băng giá ...."Và khi đã làm  lãnh đạo một tổ tam tam ( chồng lảnh đạo ,vợ quản lý , con làm chủ tập thể  ) mà thu nhập mỗi tháng không  được quá mười ký lúa thì không thể không rầu rầu   ngâm tiếp mấy câu (bình dân học vụ ):  Ôi ! con là  nợ ..vợ là oan gia .. cửa nhà là nghiệp chướng ...

   Ba mươi mấy năm sau ...

Người đàn ông năm xưa nay đã ra dáng lão . Người vợ ông năm xưa cũng ra dáng một lão bà .Công danh sự nghiệp của ông tất nhiên cũng xếp xó từ lâu .Nay ông cũng đã cùng bà lại "vượt Trăm núi nghìn đèo "..cũng để trở  về ...ở ẩn ! Tuy nhiên cái nghĩa ở ẩn bây giờ nó khác hẳn  mấy chục năm trước .Rất rất nhiều .Bây giờ hai ông bà phải gọi là dưỡng lão !Một hôm hai ông bà ngồi xâu chuổi lại những sự kiện đã xảy ra suốt mấy chục năm qua ...và mấy năm gần đây mà không khỏi nghẹn ngào vì nhiều lẽ...

  Bây giờ thì thĩnh thoãng ông lại thanh thản ngâm :
...Hết cơn bĩ cực tới hồi thới lai
...Mới hay muôn sự tại trời ..
...Gái có công chồng không nỡ phụ ...

  Còn bà thì chỉ biết thì thầm  tạ ơn Trời Phật đã cho ông bà  được hưỡng  phước phần của CON khi "gió heo may đã về ".

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Ngày Vu Lan

Sáng sớm hai ông bà già đều có tư tưởng lớn:
-Mình chặt buồng chuối này rồi đi phân phát nhen !
-Ừ
 Thế rồi ăn sáng xong  ,hai ông bà ì ạch đốn chuối .Đây là một loại chuối già  thân cao .Tàu lá của nó vượt hẳn mái nhà bếp .Cả buồng chuối lại kẹt giữa chái nhà kho và cây cam mới khổ chứ.Vậy là nào bắt thang (ghế sắt ) để đứng cho vừa tầm buồng chuối ;nào là  dùng dây điện để cột vòng  ngang thân ở gần ngọn để định hướng  kéo ; nào là dao chét bén để chặt cho ngọt ...Rồi hai ông bà cũng hạ được buông chuối mười nải  một cách....hòan chỉnh (không chỗ chê !):
-Kể ra cũng còn phong độ chán !
-Coi bộ trồng chuối dễ hơn đốn chuối  !
-Không biết làm sao để gởi cho tụi nhỏ !
-Ừ..

   Sau khi sả nải ra vô cùng gọn đẹp ( nghề của nàng mấy chục năm sả chuốí ở ngoài Trung chứ giỡn sao ),vô bao bì cẩn thận ( cách cho quý hơn của cho mà lị ) ;hai ông bà trực chỉ xuống NHÀ thắp nhang cho ông bà ngoại tụi nhỏ rồi rảo một vòng đi phân phát chuối cho mấy cậu mấy dì tụi nhỏ mỗi em một bao !
  Nửa buổi, theo kế hoạch hai ông bà thẳng đến BV Trần văn An để hợp tác với đoàn MABĐ phát cơm từ thiện cho các bệnh nhân ở đây .
  Trưa , hai ông bà ăn cơm chay cùng MABĐ.
Sau bữa cơm chúng tôi lại cùng nhau đến thăm một người công nhân  bị tai nạn lao động (dập cả hai  chân đến đầu gối )Nghe nói chú đã bị chết lâm sàng ,chuẩn bị tẩn liệm ;nghe tụng kinh bỗng  dưng sống dậy .Dầu sao thì cuộc trở lại thế gian của chú cũng quả là điều kỳ diệu .Bỡi :Dẫu đau đớn quằn quại ,tôi vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên loạn  nầy (Hermann Hess ).Hoàn cảnh nghèo mắc cái eo ,chú ấy không có lấy một đồng tiền bảo hiểm .Mọi người cùng nhau góp tiền lai gọi là của ít lòng nhiều để chia sẽ với  chú ấy một phần nào để cùng nhau đi tiếp trên trần gian  ( điên loạn ) này .

   Quá ngọ . Mọi người kéo nhau đi ăn bún riêu chay ở chỗ chùa của sư  cô Liên Châu .Tôi và M. cắt đuôi ở đây vì nghiệm ra hơi ..bị yếu năng lượng .
   Mở cổng vào tôi  chợt thấy những bông lan vừa nở trộm  trong đêm chúm chím đón chào mà vui quá  quên cả xoa đầu con Vip đang rối rít  vẫy đuôi mừng chủ ( cho ta thiên vị các em người đẹp chút  nhé  Vip).
Kiểm tra cặp gà thì thấy chị gà đang nằm im ru trong ổ với cặp mắt nghiêm nghị  hồ như đang THAM THIỀN vậy  ! ( Chà ! Chào bà mẹ tương lai của chín chú gà con nhá )  -Chà !Lại ấp ngày rằm mới le chứ ...

   Tối xem TV thấy người ta nói nhiều về lễ Vu Lan , về ngày báo hiếu , về  ý nghĩa của  việc cài hoa hồng  trên áo ...
Trời ạ! Phải đợi đến Vu Lan ,phải có cài hoa hồng  trên áo mới nhớ đến báo hiếu nầy nọ sao ?Thằng cả nó có nhận xét (hơi phê phán )rằng .Thiên hạ hay yêu thương nhớ nhung theo mùa quá !
    Có lẽ đúng vậy thật .Ngày nay có tiền thiên hạ đua nhau bày ra đủ thứ ngày lễ này ngày hội nọ  .Nào ngày của cha ,nào ngày của mẹ ,nào ngày tình yêu ,nào ngày phụ nữ ,nào ngày thiếu nhi , nào ngày người cao tuổi ...
  Lễ thì nhiều mà nghĩa thì ít .Thét rồi những người (từng sống vào thời chiến tranh )như bọn mình có khi không có được một cái lễ cần thiết  (như lễ cưới ) chẳng có nhiều câu hỏi và băn khoăn lắm ư ?
-Trở lại thực tế đi !
- Vươn ạ !
Chuẩn bị đi ngủ nhá . Trăng  chia một nửa  đêm rồi  !(xin nhà thơ Huy Cận xá tội )

  (kính tặng Má ngày Vu Lan của NET )

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Còn đâu nữa chốn an lành ...!

   - Sao tháng bảy năm nay bà không ăn chay ..?
   - ...
   _À...À  ..biết rồi !
   Lẽ ra M. phải hỏi sao mà tôi lại không cài hoa hồng trắng để nhắc rằng tôi đã không còn mẹ nữa !
  ..."nay còn đâu nữa mẹ ta
Chân mây bóng hạc cách xa  muôn trùng  ..."*

Dạo này con đường về Phường tám dần dần  "xa lạ " quá .Từ hồi má mất thỉnh thoãng tôi mới về thắp nhang .Tôi chịu không nổi cái không khí quá hiu quạnh ở ngôi nhà thân thương ngày nào .Ngôi nhà đó chất chứa biết bao kỷ niệm thời con gái của tôi :cái thời con gái đầy thử thách và cơ cực .Ngôi nhà  đánh  dấu một cuộc đời vừa được sang trang của một cô gái mới vừa đậu Tú Tài hai .Ba cô bị khánh tận sau những năm Mậu Thân đen tối -gia đình cô tất tả chạy giặc  từ Mỹ Hóa chạy ra Tân Thành  rồi chạy sang cồn Phụng ...Tại cồn Phụng nhà cô cũng đã chuyển chổ bốn lần nữa .Tôi nhớ hồi đó ba làm ăn khá má sắm vàng cất vào lon guigoz..Mấy lần chuyển nhà cộng thêm mấy năm ba không đi làm khiến lon vàng của má vơi gần thấy đáy .Tôi nhớ lại lúc đó mà thương ba má vô kể .Lúc đó tôi  vừa mơi học đệ tam .Tôi chưa biết chia sẽ gì với ba má cả .Tôi vẫn nhởn nhơ đi học ...vẫn nhởn nhơ thơ ngây....Đến khi tôi thi xong TT II thì vốn liếng nhà tôi hết thật sự .Chúng tôi phải từ giã ngôi nhà hiện tại để dọn đến ngôi nhà  cấp  ...thấp hơn ...Ngôi nhà nầy đã chứng kiến sự trưởng thành thật sự của  một cô gái !
     ........................................................................................................
   Có phải tôi sợ nhìn những di vật của má ? Có phải tôi cứ thấy phảng phất quanh nhà hơi hướng của má mà nghe bầu ngực nặng trĩu ...Những lần xuống thăm tôi vẫn nằm kề bên bà nghe bà kể chuyện  ..:"Hồi trước ..."
  Mùa Vu Lan năm nào tôi náo nức đoc Mục Kiền Liên ...Mùa Vu Lan năm nay tôi buồn rầu đọc lại Mục Kiền Liên ...
  "...Còn đâu nữa
      Chốn an lành
      Chổ về vắng mẹ ...
      Thôi đành mồ côi !"*

    *ThơHạnhPhương
_________________________________________________________
   Chiều lại
   Quà của một cô bé bạn của ĐT-thằng con cả - làm tôi nghe hơi bùi ngùi .Mấy cái đĩa cải lương đó gợi cho tôi quá chừng nhớ má .Năm nào tôi và ĐT cùng đi siêu thị và ĐT cũng đã mua tặng bà ngoại mấy bộ tuồng cải lương ...Có một điều ước mãi mãi là ước mơ : mong thời gian hãy quay trở lại .Bao giờ con người ta mới phát minh ra được con tàu "đi về hồi đó "thay vì con tàu vũ trụ  "đi vào không gian " , nhỉ ?